Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.
Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. Nhưng không phải là tất cả. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế.
Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.
Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.
Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Chỉ là chuyện phiếm thôi. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.
Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy.